Đến cửa chùa rũ bỏ trần duyên tính xấu
Vào điện Phật giữ gìn mối đạo tâm lành.
Bài viết
Mắt thương nhìn cuộc đời
Cập nhật: 22/08/2019
Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:
- Ngài thấy tôi thế nào?
Phật Ấn đáp:
- Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!
Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn hỏi lại Tô Đông Pha:
- Ông thấy ta ra sao?
Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:
- Giống một đống phân bò!
Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà nói với Tô tiểu muội:
- Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.
Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội với thiên tư hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền nói:
- Trời, anh thua đậm rồi!
Đông Pha tức quá mắng:
- Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?
Tô tiểu muội nói:
- Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?
Đông Pha nói:
- Đương nhiên là Phật quý rồi!
Tô tiểu muội nói:
- Phật là Ấn lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn chứ còn gì để nói nữa!
Đông Pha nghe tiểu muội nói thế như bong bóng xì hơi, biết rằng bị rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.
Câu chuyện trên cho chúng ta thấy rằng, nếu trong tâm mình nuôi dưỡng tâm niệm gì thì sẽ thể hiện ra cái thấy và lối sống của mình rất rõ rệt.
Tuy nhiên, ở mỗi người có những đức tính tốt, những đức tính dễ thương; bên cạnh đó cũng có những đức tính không tốt, những đức tính chưa được dễ thương.
Trong đời sống hằng ngày, nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua, so đo, tính toán nảy sinh, phát triển thì cuộc sống của mình sẽ trở nên bất an, lo lắng, khổ đau mà không có bình an, không có hạnh phúc thật sự.
Còn nếu mỗi người biết chăm sóc, nuôi dưỡng và phát triển mảnh đất tâm của mình bằng những hạt giống như yêu thương, lắng nghe, sẻ chia, tha thứ, cũng như biết làm lớn mạnh hơn nữa bốn tâm lượng từ, bi, hỷ, xả thì chắc chắn rằng cuộc sống của mình sẽ trở nên ý nghĩa, bình an, thảnh thơi và hạnh phúc hơn. Bởi vì: “Cuộc đời tùy thuộc cái nhìn, góc nhìn thay đổi đời mình cũng thay”.
Nhà Phật luôn nhắc nhở người tu hành mỗi buổi sáng khi thức dậy, thường hãy tâm niệm bài kệ sau:
“Thức dậy miệng mỉm cười
Hai bốn giờ tinh khôi
Xin nguyện sống trọn vẹn
Mắt thương nhìn cuộc đời”.
Nghĩa là, mỗi ngày khi thức dậy, chúng ta hãy thể hiện sự biết ơn, biết trân trọng cuộc sống hiện tại của mình bằng cách sống cho trọn vẹn mỗi phút, mỗi giây, mỗi sát-na mà mình hiện hữu. Hãy dùng tình thương để đối đãi với nhau, dùng tình thương để làm đẹp cuộc sống, dùng tình thương để xóa tan thù hận, khoảng cách giữa người với người, đưa mọi người tới gần nhau hơn, để mỗi phút giây ta sống đều trở nên ý nghĩa hơn, hạnh phúc hơn trong tình người.
Như Phi Tuyết đã viết trong quyển sách Sống Như Ngày Mai Sẽ Chết, nếu ta nghĩ rằng ngày mai sẽ chết, chỉ còn sống hôm nay thôi thì chắc chúng ta sẽ không lãng phí thời gian cho những giận hờn vu vơ, những trách móc vô cớ, những buồn phiền không đáng hay những tâm niệm quá khứ và hoài bão tương lai. Ta sẽ dành thời gian để làm những việc ý nghĩa, sẽ trao gởi những yêu thương, sẽ biết quan tâm hơn đến bản thân, đến những người mà ta thương yêu, biết trân quý hơn những phút giây mà mình có chứ không than vãn những thứ xa xôi ngoài tầm với của bản thân. Ta sẽ luôn nhìn cuộc đời bằng đôi mắt hiểu biết, nhìn đời bằng đôi tai biết lắng nghe, nhìn đời bằng trái tim biết yêu thương, đồng điệu với cuộc sống để sẻ chia, để cảm thông, để tha thứ và hơn hết là hướng tới một ngày mai tốt đẹp và an vui hơn. Được như vậy thì dù cuộc sống có ngắn ngủi trong một khoảnh khắc cũng đáng, cũng ý nghĩa, cũng đủ cho một đời người.