Sách HT. Thích Chân Tính
Tám pháp thế gian

Tám pháp thế gian

Tác giả: Thích Chân Tính
Mục lục
Vinh và nhục

Khi chúng ta được tôn sùng ái mộ, thăng quan tiến chức, thi cử đỗ đạt, sự nghiệp thành công,… đó gọi là vinh. Nhưng trong cuộc sống, chúng ta phải chấp nhận một điều là có khi mình được tôn vinh thì sẽ có khi mình bị phỉ báng, cách chức, ở tù, trục xuất ra khỏi tập thể,... đó gọi là nhục.

Xưa nay, có rất nhiều nhân vật lúc đầu leo lên tột đỉnh vinh quang, nhưng sau đó lại rơi vào tận cùng vực thẳm, chịu sự nhục nhã ê chề. Thứ nhất là Adolf Hitler, một nhân vật nổi tiếng thế giới, người đã gây ra Thế chiến thứ hai (1939 – 1945). Hitler trải qua một tuổi thơ với nhiều gian nan, vất vả, làm những công việc cực nhọc để kiếm tiền như quét tuyết, công nhân xây dựng, hay khuân vác ở bến tàu, bến xe. Khi còn nhỏ, Hitler đã có mộng làm họa sĩ, nhưng thi đến hai lần vẫn không đậu vào học viện Mỹ Thuật danh tiếng ở Áo nên chán nản và từ bỏ. Mặc dù không thích học hành nhưng ông lại mê đọc sách và ham tìm tòi nên đăng ký làm thành viên của thư viện để được đọc sách thỏa thích. Ngoài ra, ông còn luyện tập kỹ năng hùng biện với mong muốn diễn thuyết trước công chúng sao cho trôi chảy và thuyết phục. Nhờ đam mê đọc sách, tích lũy kiến thức, học rộng nghe nhiều, kết hợp với tài ăn nói sẵn có nên ông đã thuyết phục được rất nhiều người ủng hộ mình. Trong Thế chiến thứ nhất (1914 – 1918), ông chỉ là một hạ sĩ, nhưng đến năm 1933, ông được bầu làm Thủ tướng. Tiếp đó, sang năm 1934, ông trở thành Quốc trưởng nước Đức.

Từ khi lên làm Quốc trưởng, Hitler đưa nước Đức phát triển ngày càng mạnh mẽ. Với tham vọng làm bá chủ thế giới, vào năm 1939, ông bắt đầu mở màn chiến tranh bằng cuộc tấn công đầu tiên vào Ba Lan. Sau khi đánh thắng Ba Lan, ông tiếp tục xâm chiếm các nước lân cận và mở rộng khu vực chiến tranh, quân đội Đức đánh đâu thắng đó. Đến khi đánh qua tới Liên Xô, thì bị Liên Xô và các nước đồng minh tập trung phản công, đánh lại nước Đức. Cuối cùng, quân đội Đức thất bại thảm hại, nước Đức tan rã, Hitler phải kết liễu cuộc đời mình bằng cách tự sát vào ngày 30/04/1945, thọ 56 tuổi, làm Quốc trưởng 11 năm[3].

Chúng ta thấy rằng, Hitler từ hai bàn tay trắng, không có học vấn, không có tài sản, chẳng có địa vị, chỉ là một hạ sĩ trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, nhưng với tài năng, sự nỗ lực và ý chí quyết tâm của mình, ông đã vươn lên trở thành người đứng đầu nước Đức. Thật quá vinh quang! Càng ở trên đỉnh vinh quang, càng có chức vụ tối cao và quyền lực tuyệt đối thì ông lại càng không biết lắng nghe nên không ai dám góp ý với ông, dù nhiều người biết rằng việc làm của ông là sai lầm, độc ác, không có lương tâm và sẽ dẫn đến kết cục bi thảm. Ông cứ đem quân đánh hết nước này đến nước khác, gây ra Chiến tranh thế giới thứ hai, làm cho hơn 60 triệu người chết, chưa kể đến số lượng những người bị thương. Cuối cùng, cả nước Đức tan rã và ông cũng tự sát. Đó là một nỗi nhục nhã lớn không thể nào rửa hết được. Nếu không phát động chiến tranh, xâm chiếm các nước khác thì sự nghiệp của ông có thể sẽ kéo dài hơn nữa và cũng không phải kết thúc một cách ảm đạm như vậy.

Thứ hai là Ngô Đình Diệm. Ông sinh ra tại Quảng Bình, là con cháu của những người trí thức làm quan trong triều đình. Bằng học vấn và tài năng của mình nên Ngô Đình Diệm trở thành Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa đầu tiên. Đó là một sự vinh quang lớn. Thế nhưng, ông là người tôn sùng Thiên Chúa giáo, nên khi lên làm Tổng thống, ông ra sức triệt tiêu Phật giáo. Trong khi đó, đạo Phật có mặt tại Việt Nam hơn 2000 năm, có thời kỳ Phật giáo là quốc giáo, tinh thần từ bi trí tuệ của đạo Phật đã ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống tinh thần của dân tộc ta; còn Thiên Chúa giáo chỉ mới có mặt mấy trăm năm, chưa có sự ảnh hưởng nhiều đến con người Việt Nam. Nhưng do suy nghĩ sai lầm, không sáng suốt, không thấy được gốc rễ, nguồn cội tâm linh của dân tộc, lại bị anh em kích động, nên ông đã đàn áp, hủy hoại Phật giáo, muốn biến người dân Việt Nam thành tín đồ Thiên Chúa giáo. Những việc làm của ông gây căm phẫn lòng dân nên ông đã bị lật đổ và phải trốn chạy. Cuối cùng, ông bị bắn chết vào ngày 02/11/1963, thọ 62 tuổi, làm Tổng thống được 8 năm.

Đó là một thất bại lớn của Ngô Đình Diệm. Ông là người có tài nhưng lại không có đức. Vì có tài, ông leo lên đỉnh vinh quang, đi đâu cũng tiền hô hậu ủng, kẻ đưa người rước, ai nấy đều ngưỡng mộ, tán thán. Vì không có đức, tự cao tự đại, kỳ thị tôn giáo, gây ra hiềm khích tôn giáo gay gắt, nhân dân phẫn nộ, nên cuối cùng ông bị lật đổ phải trốn chui chốn lủi. Mặc dù chấp nhận ra đầu hàng, thế nhưng, ông vẫn bị ám sát và chết một cách thê thảm. Rõ ràng, đời người thay đổi vô thường, vinh đó rồi cũng nhục đó.

Thứ ba là Trần Thủy Biển. Ông là người Đài Loan, sinh ra trong một gia đình nghèo, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, dù vậy ông vẫn có ý chí và nghị lực vươn lên. Ông nghĩ rằng chỉ có học vấn là con đường duy nhất để thoát nghèo, thay đổi được cuộc đời, nên ông quyết tâm học thật giỏi. Nhờ nỗ lực và tài năng, ông đã thi đậu vào trường Đại học Quốc gia Đài Loan và tốt nghiệp ngành luật sư khi vừa mới 24 tuổi. Sau khi ra trường, ông cố gắng phấn đấu không ngừng, và đến 50 tuổi ông được bầu làm Tổng thống Đài Loan trong hai nhiệm kỳ từ năm 2000 đến năm 2008. Nhưng sau khi hết nhiệm kỳ thứ hai vừa được vài tháng thì ông bị bắt vào tù vì tội tham nhũng trong thời gian đương nhiệm. Lúc làm Tổng thống, đi đến đâu cũng có kẻ đón người đưa, vinh quang, hãnh diện. Còn khi phạm tội, ông bị còng tay, bị thẩm vấn và giam vào tù, rất xấu hổ và nhục nhã. Cho nên, khi còn đương chức, còn vinh quang, chúng ta phải nghĩ đến những lúc thất thời, bị hủy nhục, để đừng làm gì sai trái. Trong khi vinh quang mà cống cao, ngã mạn, đi vào con đường tội lỗi sẽ dẫn đến kết cục giống như Adolf Hitler, Ngô Đình Diệm hay Trần Thủy Biển.

Thứ tư là một danh hài nổi tiếng, được rất nhiều khán giả trong và ngoài nước biết đến. Vào ngày 24/03/2016, trong chuyến lưu diễn tại Mỹ, danh hài này đã bị cảnh sát quận Cam, bang California bắt giữ vì tội lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên và bị tạm giam để chờ ngày ra tòa xét xử. Theo các luật sư, nếu anh ta bị truy tố với ba tội danh: quan hệ tình dục bằng miệng với trẻ vị thành niên, có hành động khiêu dâm với một em bé dưới 14 tuổi và gạ gẫm trẻ nhỏ để thực hiện hành vi dâm ô thì có thể phải ngồi tù từ 10 năm trở lên[4]. Chúng ta thấy rằng, lúc chưa xảy ra vụ việc này, anh ta rất nổi tiếng, được nhiều người yêu mến, nhưng khi bị bắt, anh ta chẳng những làm mất niềm tin của người hâm mộ, mà còn bị chê trách.

Trước đây, khi phương tiện thông tin truyền thông còn hạn chế, chúng ta làm việc gì đó gây chấn động thì chỉ có người trong xã, trong tỉnh hay trong nước biết thôi. Bây giờ, với sự phát triển của công nghệ, thông tin lan truyền rất nhanh, chỉ cần vài giây là mọi người trên khắp thế giới đều biết hết. Người càng nổi tiếng bao nhiêu thì khi mắc sai phạm lại càng bị nhiều người để ý, bàn tán bấy nhiêu. Vì vậy, chúng ta phải sống có đạo đức, phải biết giữ mình, sống theo khuôn khổ pháp luật, đừng để xảy ra sai phạm, vì nó không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn ảnh hưởng đến gia đình và đất nước. Lúc đó, không chỉ riêng gia đình mà người dân trong nước nói chung cũng cảm thấy xấu hổ.

Sau vụ của danh hài, những luật sư Việt Nam tại Mỹ đưa ra lời khuyên cho chúng ta là khi qua Mỹ hoặc nước ngoài, cần phải tìm hiểu văn hóa và luật pháp của đất nước họ. Bởi vì, mỗi quốc gia có văn hóa và luật pháp khác nhau, nếu không biết, chúng ta rất dễ phạm luật và gặp nhiều rắc rối. Thí dụ, ở Việt Nam, gặp một đứa bé đi cùng với cha mẹ trên đường, thấy nó dễ thương, mình đến trò chuyện, vuốt đầu, ôm hôn,… Cha mẹ đứa bé đó sẽ thấy rất vui vì con họ được người khác thương yêu, quý mến. Nhưng ở các nước phương Tây thì không phải vậy. Mình tự ý hỏi chuyện hoặc vuốt đầu, ôm hôn,... đứa bé là họ có thể buộc tội mình lạm dụng trẻ em và có quyền gọi cảnh sát.

Có một ông già người Việt qua Mỹ thăm con. Một hôm, ông dắt đứa cháu nhỏ khoảng bốn tuổi ra ngoài sân chơi. Đứa cháu quấy khóc, đòi cái này cái kia. Ông nói mà đứa cháu không nghe lời nên giơ tay lên, dọa nó: “Mày nín không, tao đánh cho mày một trận bây giờ”. Đúng lúc đó, một bà người Mỹ đi ngang, thấy ông giơ tay định đánh đứa nhỏ, liền gọi cảnh sát. Cảnh sát đến bắt ông, đưa về điều tra tại sao lại đánh trẻ con. Sau khi điều tra và tìm hiểu, cảnh sát biết được hành vi của ông là chỉ dọa cháu của mình, chứ không có đánh, và đó cũng là văn hóa, phong tục của người Việt Nam, nên xác nhận ông không có tội và thả về. Ở Mỹ, trẻ em được luật pháp bảo vệ rất chặt chẽ. Nếu cha mẹ mà dọa đánh hoặc có hành vi bạo lực với con của mình thì đứa trẻ đó có quyền gọi cảnh sát bắt cha mẹ nó. Luật pháp Mỹ là như vậy.

Qua bốn nhân vật kể trên, chúng ta thấy rằng, cuộc đời có lúc vinh, rồi sẽ có lúc nhục. Có những người sau khi bị thất bại và nhục nhã, dẫn đến cái chết, không còn cơ hội để làm lại cuộc đời như Adolf Hitler và Ngô Đình Diệm. Nhưng cũng có những người vẫn còn cơ hội để sửa sai, làm lại cuộc đời, phục hồi danh dự như Trần Thủy Biển. Thực ra, có trường hợp họ không hẳn là người xấu, do không kiềm chế được tính dục của mình, nên mới có hành vi như vậy. Hy vọng họ sẽ nghĩ lại việc làm sai lầm của mình, cố gắng sữa chữa lỗi lầm, vươn lên làm lại cuộc đời. Quá khứ rồi cũng sẽ qua. Chúng ta nên thương những người bị lầm lỗi hơn là ghét họ. Bởi vì, trên thế gian này, không ai là không có lỗi, chỉ khác nhau ở chỗ có người thì lỗi ít, lỗi nhẹ, có người thì lỗi nhiều, lỗi nặng. Điều quan trọng là chúng ta phải nhìn thấy lỗi của mình, biết sửa đổi và vươn lên. Nhà Phật gọi đó là sám hối. Sám là nhận biết lỗi lầm của mình, hối là nguyện không tái phạm. Biết sám hối thì cuộc đời sẽ tốt đẹp hơn.

 


[3] Có những thông tin cho rằng Adolf Hitler giả chết, trốn sang Nam Mỹ và sống những tháng ngày cuối đời tại Paraguay.

[4] Theo luật pháp California, những người bị tạm giam, nếu có tiền thế chấp thì sẽ được tại ngoại, trừ các tội nghiêm trọng. Số tiền thế chấp này tùy theo mức độ phạm tội. Trường hợp này, muốn được tại ngoại trong thời gian chờ xét xử, gia đình chỉ cần đóng số tiền 10% trên tổng số 1 triệu USD mức án phạt. Điều này đồng nghĩa với việc để được tại ngoại phải đóng mức phí ban đầu là 2,2 tỷ Việt Nam đồng.

Sách cùng thể loại
Tặng phẩm xuân Mậu Tuất
Tặng phẩm xuân Mậu Tuất
Thích Chân Tính
Quả báo sát sinh
Quả báo sát sinh
Thích Chân Tính
Tết Nguyên Đán ở Việt Nam
Tết Nguyên Đán ở Việt Nam
Thích Chân Tính
Tâm sự đầu năm
Tâm sự đầu năm
Thích Chân Tính
Nhìn lại
Nhìn lại
Thích Chân Tính
Đúng Người Đúng Việc
Đúng Người Đúng Việc
Thích Chân Tính