Bài viết

Thư gửi ba mẹ nhân Vu Lan 2021

Cập nhật: 23/08/2021
 

Thư gửi ba mẹ nhân Vu Lan 2021

 

Một đứa khô khan, ít nói trong gia đình như con, khi nhắc đến việc viết thư cho Ba Mẹ thì có cảm giác “sởn da gà” vì thấy sao mà sến quá, thế nhưng khi hồi tưởng về lại nơi gia đình thì tâm trạng lại khác hẳn, sự yêu thương, gần gũi,… trùng hợp với dịp Vu Lan, mùa báo hiếu của tất cả người con trên vạn nẻo đường đời này thì con quyết định sẽ kính tặng Ba Mẹ một bức thư.

Con rời nhà đi tu cũng chừng bốn năm rồi, thời gian đó thì có thấm tháp gì nếu đặt vào thước đo ở đường đạo mà mỗi hành giả phải kinh qua, nhưng ngần ấy năm là quãng thời gian dài đủ để luyến tiếc bởi đứa con này phải rời xa vòng tay che chở của Ba Mẹ. Đáng ra, sau gần mười mấy năm được nuôi dưỡng cho ăn học nên người, thì con phải đi làm, cưới vợ, sinh con,… như bao người khác, rồi cảnh cháu chắt về thăm ông bà nội ngoại sẽ được diễn ra. Ở đời, những việc như vậy được cho là quy chuẩn của một người con có hiếu, rồi sau này sẽ chăm sóc Ba Mẹ khi về già. Thế mà con đây lại vào chùa rồi!

Mẹ! Lúc con điện thoại báo cho Mẹ biết ngày con xuống tóc, Mẹ có buồn, nước mắt có rơi không? Con tin là có. Không chỉ riêng Mẹ đâu, mà người phụ nữ nào có con cũng như thế. Tình cảm dành cho con cái thì không bậc phụ huynh nào so sánh được cả. Khi ở nhà, đọc những bài báo kể về người giàu có nổi tiếng mua sắm siêu xe, biệt thự tặng Mẹ của mình thì con cũng ao ước một ngày nào đó báo chí cũng đăng một bài tương tự như vậy đối với con. Ở chùa bốn năm, cũng chưa thấm được tương chao thì cũng hít được vào người chút ít hương vị chứ nhỉ? Có thầy Tổ chỉ dạy, mới biết những thứ thế gian mua bán đổi chác như vậy chỉ làm tăng thêm cái tham, ái nhiễm, để góp nhân cho việc trôi lăn trong sáu nẻo mà thôi. Chí nguyện một người xuất gia nhập đạo là trên cầu thành Phật, dưới hóa độ chúng sinh, mà con nghĩ kĩ lại để làm được điều đó cần phải có đại hùng, đại lực, đại từ bi mới kham nổi. Mình thì sao đây? Thôi, gia đình có bốn người, con thì ở chùa, ráng độ được ba người còn lại thì coi như không tốn cơm Tam bảo.

Ngày xưa, có bao giờ Mẹ bước một bước chân vào bất kể chùa nào đâu? Họa hoằn lắm thì nhờ người gọi con về mỗi dịp con lên chùa chơi với tụi bạn. Thế mà giờ đây, động lực nào khiến Mẹ đảm nhận một công việc phụ giúp trong Ban hộ tự – nơi mà cả con với Mẹ đều đồng ý là thị phi nhất chùa? Đó là ở chùa. Còn về tới nhà thì sao? Tủ lạnh gia đình mình ngày đó thì chỉ thịt với cá, giờ con thấy thi thoảng Mẹ còn mua nấm, đậu hủ,… để đa dạng thêm bữa ăn. Mẹ biết ăn chay từ khi nào vậy?

Ba! Là người đồng hành cùng với Mẹ kể từ khi hai thằng con trai không còn ở trong nhà, một thì ở chùa, một thì đi học. Ba có thấy sự thay đổi gì lớn lao ở nơi Ba không? Riêng con thì thấy rõ lắm. Cũng bởi thương cục máu của mình đẻ ra, mà không ngại cầm dao giết, rạch da, xẻ thịt,… bất kì con vật nào có thể để bồi bổ cho con của mình, thậm chí con còn nhớ cảnh ngày nhỏ, đám con nít đi bắt rắn nước về rồi Ba bằm nhỏ, làm ra món ăn ngon. Nhỏ thì không biết, sau này lớn lên, mỗi khi nghĩ lại thì con đều dựng tóc gáy, ớn lạnh bởi hình ảnh con chó được Ba treo ngược lên rồi chính con cầm cái nồi hứng máu của con chó chảy ra, sau đó con đi lấy rơm cho Ba thui lông con chó… Hãi hùng làm sao!

Đó là ngày xưa, còn giờ thì hoàn toàn khác rồi. Chính Ba đã giải thể công ti một thành viên, do Ba giám đốc cũng là nhân viên với trăm con gà thả vườn, kể từ ngày con vào chùa. Rồi con cũng tư vấn cho Ba biết thỉnh tượng Bồ tát Quán Thế Âm về an vị, để hằng ngày thắp hương cúng dường. Ba kể cứ mỗi lần đứng trước Bồ tát thì miệng cứ “cứu khổ, cứu nạn”. Đó là điều chưa từng diễn ra lúc con còn ở nhà, Ba nhỉ?

Chỉ những việc nghe tuy đơn giản vậy, nhưng với con là niềm động lực lớn lao, khi mỗi lần gặp khó khăn trong việc tu tập, hay mắt thấy, tai nghe những điều không như ý trong đường tu thì con đều có suy nghĩ trở về nhà rồi sinh sống, làm việc như bao người. Những lúc như vậy, mọi câu hỏi xoay quanh gia đình cứ liên tục nhảy lên trong đầu con. “Rồi Ba Mẹ có đi chùa nữa không, khi mình về? Xóm làng có nói qua nói về gì nhà mình khi mình đi tu rồi hoàn tục? Mình về thì Mẹ có tiếp tục đi phóng sinh, làm từ thiện ở bệnh viện nữa không? Ba có lại đi uống rượu nữa không?”. Đó là những gì con đã nghĩ, và điều đó giúp con trụ lại ở đây tới thời điểm này. Còn tương lai thì sao? Dạ, con không biết!

Nghĩ rằng, việc đi tu của con như vậy là gián tiếp giúp Ba Mẹ biết sống hướng thượng, hướng thiện. Điều gì sung sướng hơn khi những việc làm tuy nhỏ nhặt mà làm hành trang cho chặng đường tương lai của đấng sinh thành. Theo cách nhìn nhận của con, việc lấy vợ sinh con, chăm sóc khi Ba Mẹ về già, chỉ mang lại những vui buồn tạm thời mà thôi, cười đó rồi khóc thương cũng đó, bởi ai sinh ra mà không bệnh – già – chết, không lẽ những lúc như thế thì chúng ta lại cười vui hay sao?

Trong kinh Nhân Quả Ba Đời, đức Phật có dạy: “Muốn biết nhân đời trước, xem sự hưởng đời nay. Muốn biết quả đời sau, xem việc làm kiếp này”. Nghiệm lại gia đình mình, mặc dù không biệt thự dát vàng, xe sang nhiều chiếc như người ta, nhưng đủ ăn đủ mặc, không ai tật nguyền là điều vô cùng phước báu. Con hạnh phúc vì điều đó, và mong rằng cả gia đình mình ngày càng vững niềm tin vào Tam bảo, tích cực suy nghĩ, hành động một cách hướng thiện, hướng thượng để tương lai vơi bớt đi những trầm luân mà đúng ra chúng ta có thể thay đổi được.

Cuối thư, con mong ở quê nhà, Ba và Mẹ đều an vui và đừng quên gửi gắm một ý niệm tri ân đến Tam bảo, đến thầy Tổ chùa Hoằng Pháp, vì đã cho con biết đến đạo Phật, quay về nương tựa chúng Tăng để tu học thanh tịnh và hòa hợp.

Tâm Mỹ

Tin tức liên quan

Tháp Tổ Nhị Nghiêm
20/11/2021
Trên những chặng đường
08/11/2021
Chuyện cô lái đò đưa nhà Sư qua sông
24/10/2021
Tam Pháp Ấn
12/10/2021
Suy niệm về Thất giác chi
07/10/2021