Bài viết

Mười năm của mẹ

Cập nhật: 02/08/2020
 

Mười năm của mẹ

 

Thân người tạm bợ mong manh
Sóng đời xô đẩy, lênh đênh kiếp người
Mười năm đầu, thuở thiếu thời
Sương không bến đậu. Mỉm cười trời cao.

Mười năm tiếp nối là bao
Chuyện duyên, chuyện kiếp, lao đao tâm hồn
Mười năm tóc đã xanh rờn
Con thơ nheo nhóc... chờn vờn sớm hôm.

Mười năm tựa sớm chiều hôm
Con thơ thôi dại... miệng mồm (với) thế gian
Mười năm qua vẫn cơ hàn
Lều tranh, khói trắng thổi ngàn yêu thương.

Mười năm, con ở tứ phương
Miếng ngon mẹ chẳng biết nhường cho ai
Mười năm – dài, ngắn – hỡi ai?
Quanh đi, quẩn lại, nhà vài cảnh quen.

Có mười năm lệ mãi hoen
Tủi thân xót phận ngọn đèn hắt hiu
Mười năm một chỗ quạnh hiu
Hoàng hôn tới buổi xế chiều lẻ loi.

Con giờ tóc bạc mồ côi
Con giờ mất mẹ, cuộc đời nhạt phai
Con chờ tới buổi sớm mai
Xem sương còn đọng tóc mai mẹ hiền.

Khăn tang trắng toát một viền
Giang sơn như đổ, như nghiền nát con
Chân trần con rải núi non
Khỏe chi cho lắm, giờ thì lết lê.

Người đi không có ngày về
Nhà hoang xơ xác, ngày Hè lạnh căm.

Tâm Mỹ

Tin tức liên quan

Nhớ vô thường
27/09/2020
Thời gian để tinh cần
23/09/2020
Lời dạy của Tổ
22/09/2020
Phật giáo và bình đẳng giới
21/09/2020
Văn hóa thần tượng của người Phật tử
20/09/2020