Các bài viết

Lợi ích Của Sự Niệm Phật (phần 1)

Cập nhật: 26/03/2007
Hòa thượng Tịnh Không giảng tại Tịnh Tông Học Hội, Úc Châu 23-06-2003 Diệu Âm dịch
 

Kính thưa chư vị đồng học!

   Hôm qua chúng tôi từ ‘Tuyết Lê’ (New South Wales) về đây và đã nghỉ ngơi hết suốt ngày hôm nay.  Tối nay, chúng ta và các bạn đồng học hãy cùng nhau thảo luận một số vấn đề trong sự tu học Phật pháp.  Hơn một nửa những vấn đề này đều thuộc về vấn đề của những người mới học Phật, nhưng ngay cả những người tu học lâu rồi cũng ít để ý tới, đây là điều mà người ta nói là ‘tập nhi bất sát’ ( “thực hành nhưng không suy xét”).  Ðợi đến lúc có người hỏi, có rất nhiều người trong chúng ta không biết trả lời như thế nào.  Học viện của chúng ta có tên là ‘Tịnh Tông Học Viện’, từ cái tên có thể hiểu được ý nghĩa của nó; chúng ta [ở học viện này] chuyên tu Tịnh Ðộ, Tịnh Ðộ còn được kêu bằng Tịnh Nghiệp, chuyên tu Tịnh Nghiệp.  Nếu có người hỏi bạn rằng: “Chư Phật trong thập phương quá nhiều quá nhiều, tại sao quý vị lại niệm A Di Ðà Phật?  Tại sao lại chuyên niệm A Di Ðà Phật mà không niệm đức Phật khác?”

   Tôi hỏi các bạn, người nào trong quý vị có thể trả lời câu hỏi này: Chư Phật trong thập phương quá nhiều quá nhiều, tại sao quý vị lại chuyên niệm A Di Ðà Phật?  Tại sao quý vị lại không niệm thập phương chư Phật?  Có ai trả lời được không?

   Câu trả lời đơn giản nhất là y chiếu theo kinh điển, trong kinh Di Ðà có nói rằng đức Phật Thích Ca đã bốn lần khuyên chúng ta nên niệm Phật A Di Ðà, kinh Di Ðà có thể chứng minh cho lời nói này.  Ðức Phật dạy chúng ta niệm A Di Ðà Phật, chúng ta nghe theo lời dạy của đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật mà niệm Phật cầu sanh Tịnh Ðộ.  Ðây là câu trả lời dễ hiểu và đơn giản nhất.  Nhưng [nói như vậy] không làm thoả mãn sự thắc mắc của người hỏi; ‘Tại sao đức Phật Thích Ca lại khuyên chúng ta niệm A Di Ðà Phật?’.  Không những là đức Phật Thích Ca, mà như trong kinh Vô Lượng Thọ và kinh A Di Ðà có nói rằng tất cả chư Phật Như Lai đều khuyên người niệm A Di Ðà Phật, như vậy nghĩa là thế nào?

   Nếu bạn hiểu rõ chân tướng của vũ trụ (vũ trụ là danh từ mà xã hội đại chúng thường dùng, trong Phật pháp dùng danh từ ‘pháp giới’) và nhân sanh, thì bạn sẽ hiểu tại sao tất cả chư Phật đều khuyên chúng ta niệm A Di Ðà Phật.  Cho nên câu hỏi này là một câu hỏi rất quan trọng, không phải là một vấn đề nhỏ!  Chư vị có đọc qua trong kinh điển Ðại thừa, hình như là ở trong bài ‘Khóa tụng sáng tối’, trong 88 vị Phật có ‘Pháp Giới Tạng Thân A Di Ðà Phật’.  Như thế thì ý nghĩa này đã rõ ràng, A Di Ðà Phật là bổn danh (tên chung, tên gốc) của tất cả pháp giới chư Phật!  Danh hiệu của [từng vị trong] tất cả pháp giới chư Phật là biệt hiệu của họ, A Di Ðà Phật là bổn danh của họ, cho nên gọi là ‘Pháp Giới Tạng Thân’.  Tại sao lại nói ‘A Di Ðà Phật là tên chung của tất cả chư Phật’?

   Danh hiệu này là từ tiếng Phạn dịch âm mà ra, dịch nghĩa là ‘Vô Lượng’.  Chữ ‘A’ dịch là ‘Vô’,  chữ Di Ðà dịch là ‘Lượng’, chữ Phật dịch là ‘Trí’ hay ‘Giác’.  Quý vị thử nghĩ xem có đức Phật nào mà không là ‘Vô Lượng Trí’ và ‘Vô Lượng Giác’?  Ðây là bổn danh (tên chung) của Phật, rất tương tợ với tên của đức Phật ‘Tỳ Lô Giá Na’ nhưng không giống nhau.  Tỳ Lô Giá Na cũng là bổn danh (tên chung) của tất cả chư Phật; ý nghĩa của tên này là Biến Nhất Thiết Xứ (Biến Khắp Mọi Nơi);   A Di Ðà là dùng vô lượng trí biến khắp mọi nơi, vô lượng giác biến khắp mọi nơi; quý vị đem hai ý nghĩa này hợp lại thì vô cùng rõ ràng.   Chúng ta phải hiểu rõ hàm ý chân chánh của danh hiệu Phật; vì thế cho nên tất cả chư Phật đều khuyên chúng ta niệm A Di Ðà Phật.

   A Di Ðà Phật cũng là tên chung của tự tánh chúng ta.  Trong kinh điển Ðại thừa đức Phật thường nói rằng tất cả hữu tình chúng sanh đều có Phật tánh, tất cả vô tình chúng sanh đều có Pháp tánh (chữ ‘vô tình’ là chỉ thực vật và khoáng vật).  Phật tánh và Pháp tánh là chỉ chung một tánh chứ không phải hai thứ tánh, đây đều là tên chung của ‘tánh đức’.  Trong hội giảng kinh Hoa Nghiêm đức Thế Tôn nói với chúng ta “Tất cả chúng sanh đều có trí huệ và đức tướng của Như Lai’; tất cả chúng sanh bao gồm chúng ta.  Chúng ta vốn là Phật, mỗi người vốn là Phật, vốn là A Di Ðà, vốn là Tỳ Lô Giá Na.  Nói cho quý vị biết bây giờ vẫn là (A Di Ðà Phật)!   Không phải trong kinh quý vị thường thấy đến chữ ‘Tự tánh Di Ðà’ hay sao, như vậy mỗi người trong chúng ta đều có ‘Tự tánh Di Ðà’!  Tại sao vậy?  Chúng ta mỗi người vốn có vô lượng trí, vốn có vô lượng giác.  Trí giác này vốn là ‘biến khắp mọi nơi".

   Cho nên trong kinh Hoa Nghiêm và kinh Viên Giác có nói ‘Tất cả chúng sanh vốn thành Phật’.  Nhưng đức Phật không thường nói điều này; tại sao vậy?  Tại vì sợ người nghe không hiểu và còn có thể sanh ra sự hiểu lầm.  Ðức Phật rất ít nói như vậy, nhưng đó là sự thật.  Hiện giờ tại sao lại biến thành phàm phu?  Tại vì đã bạn mê.  Mê rồi thì thế nào?  Mê rồi thì bạn biến thành ngu si, bạn không có trí huệ, không còn giác nữa.  Tự tánh mê rồi, tự tánh A Di Ðà mê rồi, tự tánh Tỳ Lô Giá Na mê rồi, sự việc là như thế đó.  Mê rồi thì làm phàm phu.  Cảnh giới giác ngộ là cảnh giới của Phật, cảnh giới của giác ngộ là Cực Lạc thế giới, là Hoa Tạng thế giới.  Mê rồi đem Cực Lạc thế giới và Hoa Tạng thế giới biến thành thế gian ngũ trược ác khổ của chúng ta hiện nay; sự việc là như thế đó.

   Bây giờ đức Thế tôn dạy chúng ta niệm A Di Ðà Phật, tất cả chư Phật dạy chúng ta niệm A Di Ðà Phật, đây là ý nghĩa gì?  Là dạy cho chúng ta dùng phương pháp này để khôi phục lại tự tánh!  Cũng như chúng ta đang ngủ, đang mê hoặc điên đảo, câu A Di Ðà Phật này đánh thức chúng ta tỉnh dậy.  Sau khi tỉnh dậy mới biết mình vốn là A Di Ðà, mình vốn là Tỳ Lô Giá Na.  Nhưng chúng ta đã mê quá lâu, mê quá sâu đậm rồi, mỗi ngày đều niệm nhưng kêu hoài không tỉnh.  Phải làm sao đây?   Chư Phật Như Lai đã giác ngộ và thức tỉnh rồi sẽ giúp đỡ chúng ta.  Pháp Tạng tỳ kheo ở Tây phương Cực Lạc thế giới đã thành A Di Ðà Phật, ngài phát tâm giúp đỡ chúng ta.  Ngài nói chỉ cần chúng ta có đầy đủ chân tín và thiết nguyện (niềm tin chân thật và lời nguyện thiết tha).  Chân tín và thiết nguyện tức là ‘Bồ Ðề Tâm’, cộng thêm ‘nhất hướng chuyên niệm’ tức là một phương hướng nhất định, một mục tiêu duy nhất là chuyên niệm A Di Ðà Phật, thì sự giúp đỡ này [của A Di Ðà Phật] sẽ thành công ngay.  Cho nên câu Phật hiệu này từ tâm chúng ta sanh ra rồi từ miệng niệm ra tiếng.  Dùng danh từ của khoa học ngày nay thì gọi là ‘ba động’ (làn sóng).

   Quý vị xem, viện nghiên cứu của tiến sĩ Giang Bổn Thắng ở Nhật Bản là viện nghiên cứu về các làn sóng.  Tâm chúng ta khởi lên một niệm, đây là làn sóng của tâm.  Làn sóng của tâm này có vận tốc nhanh nhất so với tất cả mọi vật khác.  Tâm vừa mới khởi lên một niệm thì làn sóng này tức khắc truyền ra khắp hư không pháp giới, lập tức lan khắp, còn nhanh hơn vận tốc ánh sáng.   Vận tốc ánh sáng là 300.000 km trong một giây đồng hồ.  Ánh sáng từ trái đất đi đến mặt trời phải mất hơn 8 phút; khoảng cách này [như vậy cũng] không xa lắm.  Nhưng khi tâm niệm của chúng ta vừa khởi lên, làn sóng này liền tức khắc lan rộng ra khắp hư không pháp giới, không gì có vận tốc này nhanh hơn vận tốc này.  Chư Phật dạy rằng khi chúng ta khởi tâm để niệm A Di Ðà Phật, đức Phật A Di Ðà ở Tây phương Cực Lạc thế giới lập tức liền nhận được làn sóng này; chúng ta có thể ‘liên lạc và nói chuyện’ với đức Phật nhanh như vậy!

   Khi đức Phật A Di Ðà nhận được làn sóng này, ngài cũng có hồi âm nhưng chúng ta không nhận biết được.  Tại sao chúng ta không biết được?  Bộ máy của chúng ta hiện nay quá cũ, quá tệ, không còn linh hoạt và mẫn tiệp như ngài nữa; làn sóng cực kỳ nhỏ ngài cũng có thể thâu nhận được.  Bộ máy của chúng ta tại sao không còn linh hoạt được nữa?  Phật nói tại vì chúng ta có vọng tưởng, có phân biệt, có chấp trước.  Vọng tưởng, phân biệt, và chấp trước làm cho căn tánh của chúng ta bị chướng ngại mất, căn tánh của lục căn có ba thứ chướng ngại to lớn này, vì thế cho nên chúng ta không thể nhận được hồi âm của chư Phật.

   Ðến khi nào thì chúng ta mới có thể thâu nhận được?  Phải tu định.  Khi bạn có định công (khả năng định tâm) thâm sâu.  Ðịnh công ở đây nghĩa là bạn có thể buông xả tất cả vọng tưởng, phân biệt, và chấp trước.  Khi vọng tưởng, phân biệt, và chấp trước giảm đi thì tác dụng của sáu căn sẽ dần dần linh hoạt trở lại.  Khi đó bạn sẽ nhận được hồi âm của A Di Ðà Phật, bạn có thể thấy Phật, bạn có thể nghe thấy tiếng Phật thuyết pháp, bạn có thể ngửi được hương thơm của Cực Lạc thế giới, bạn có thể cảm được gió mát hoà nhã của Cực Lạc thế giới.  Cực Lạc thế giới cách chúng ta rất xa.

   Quý vị đã nghe qua báo cáo của cư sĩ Chung Mậu Sâm về khám phá của khoa học cận đại.  Ông Chung tường thuật cho chúng ta 3 sự việc.

Sự việc thứ nhất: thời gian và không gian là không thật có.  Ðiều này Phật nói trong kinh rất rõ ràng, thời gian và không gian là ‘bất tương ưng hành pháp’, nghĩa của chữ này là khái niệm trừu tượng, không phải thật.  Nhà khoa học hiện nay chứng minh rằng trong một điều kiện nào đó không gian không còn tồn tại nữa; không gian không còn tồn tại nữa thì không có xa gần, không còn xa gần thì A Di Ðà Phật ở tại nơi nào?  Tức là A Di Ðà Phật đang đối diện với chúng ta!  Do không có khoảng cách xa gần cho nên chúng ta nhìn thấy rất rõ ràng; lúc ngài nói chuyện chúng ta có thể nghe được rất tường tận.  Chúng ta có thể ngửi được hương thơm ở Cực Lạc thế giới rất rõ ràng.  Vì không có xa gần nên tất cả đều rất tường tận.

   Không những không có không gian xa gần, thời gian cũng là giả.  Trong một điều kiện nào đó thời gian không còn tồn tại nữa, như vậy có nghĩa là không có quá khứ và tương lai.  Con người chúng ta có thể đi về quá khứ và cũng có đi đến tương lai.  Ðây là điều thứ nhất mà khoa học ngày nay có thể chứng minh được, hoàn toàn phù hợp với những điều  đức Phật nói trong kinh điển.  Cho nên thời gian và không gian đều là ảo tưởng sanh ra từ vọng tưởng, phân biệt, và chấp trước.  Ảo tưởng này tạo thành chướng ngại rất lớn.

    Sự việc thứ nhì liên quan đến chữ ‘có’ (hữu); tất cả vạn vật từ đâu có?  Từ ‘không’ sanh ra ‘có’.  Khoa học gia ngày nay phát hiện rằng: ‘hữu’ là từ ‘không’ sanh ra.  Từ ‘không’ sanh ra rồi lại trở về ‘không’, ‘có’ lại trở về ‘không’.  Thực ra sự khám phá này còn chưa nói được rõ ràng.  Trong kinh Lăng Nghiêm đức Phật nói rất rõ: ‘Ðương xứ xuất sanh, tùy xứ diệt tận’ (Vừa mới ở đó sanh ra thì cũng ở đó diệt mất).  Chữ xứ là ‘không’, không có vật gì hết, từ ‘không’ sanh ra ‘có’; tuy là sanh ra ‘có’ lập tức lại trở về ‘không’; kinh Lăng Nghiêm nói rõ ràng như vậy.  Khi họ đem bài tường thuật về sự nghiên cứu này đến đây thì chúng ta lập tức hiểu liền, không có ngạc nhiên gì hết.

   Sự việc thứ ba nói về ‘nguyên khởi của vũ trụ, hư không, thế giới, tinh cầu, sanh mạng, vạn vật từ đâu đến?’  Nói thật ra thì là từ ‘không’ sanh ra ‘có’.  Những bài báo cáo của khoa học hiện nay hoặc trước đây đều nói về ‘một sự bùng nổ to lớn’, sự bùng nổ to lớn này từ cái gì nổ ra?  Hiện nay họ tìm ra cái điểm khởi đầu của sự bùng nổ này.  Ðây cũng vẫn còn từ lý luận mà suy diễn ra nhưng trên thực tế thì không có phương cách gì có thể tìm ra.  Họ nói cái ‘điểm khởi đầu’ của sự bùng nổ này bao lớn?  Quý vị nghe báo cáo của tiến sĩ Chung đều biết, ông nói cái ‘điểm’ này rất là nhỏ, nhỏ đến chúng ta không thể nào tưởng tượng nổi.

   Ông đề ra một thí dụ, thí dụ này là do một khoa học gia đề ra.  Cắt ngang sợi tóc của chúng ta ra rồi nhìn thẳng vào mặt cắt ngang của sợi tóc (thiết diện) thì chúng ta thấy một hình tròn.  Có thể đem điểm bắt đầu của sự bùng nổ này (điểm khởi nguyên của vũ trụ) xếp dọc theo đường kính của hình tròn này, có thể xếp được bao nhiêu điểm?  Một triệu ức ức ức (106 x 108 x 108 x 108 = 1030 ), có ba chữ ức sau chữ triệu.  Sắp một triệu ức ức ức cái điểm bắt đầu này dọc theo đường kính của mặt cắt ngang (của sợi tóc).  Cái điểm này nổ ra thì thành vũ trụ.  Chuyện này chúng ta trong kinh Hoa Nghiêm nói qua không biết bao nhiêu lần rồi!  Kinh Hoa Nghiêm cũng nói giống như vậy.

   Kinh Hoa Nghiêm nói trong vi trần (hạt bụi) có chứa thế giới, thế giới không lớn, hạt bụi không nhỏ.  Hạt bụi nói trong kinh Hoa Nghiêm có thể là ‘điểm bắt đầu’ mà khoa học gia diễn tả ở trên.  Dọc theo đường kính của mặt cắt ngang (của sợi tóc) có thể xếp một triệu ức ức ức cái điểm bắt đầu này, trong nhà Phật được gọi là vi trần.  Ai có thể đi vào thế giới của vi trần? Ðó là Phổ Hiền Bồ Tát.  Trong kinh Hoa Nghiêm, chúng ta thấy Phổ Hiền Bồ Tát có thể đi vào.  Phổ Hiền Bồ Tát là hạng Bồ Tát gì?  Là Ðẳng Giác Bồ Tát.  Ðó là nói cho bạn biết, khi bạn chứng được Ðẳng Giác Bồ Tát, bạn có thể đi vào điểm bắt đầu của vũ trụ.  ‘Ðương xứ xuất sanh, tuỳ xứ diệt tận’, cho nên nói vũ trụ hiện nay là từ điểm bắt đầu này bùng nổ tạo thành; hiện nay vũ trụ còn đang nở rộng ra.  Tất cả sanh mạng cũng đều đến như vậy cả.  Ngày hôm đó tôi hỏi tiến sĩ Chung: ‘Khi nào bùng nổ?’  Khi nào vũ trụ chúng ta bùng nổ?  Ông ta đáp không được.  Tôi nói rằng tôi biết.

    Thiệt ra chuyện này tôi đã nói qua rất nhiều lần; nếu bạn nghe hiểu được thì khi người ta hỏi những câu về khoa học như vậy, bạn liền lập tức có thể trả lời ngay.  Lúc nãy tôi có nói qua, trong kinh Lăng Nghiêm nói đến ‘Ðương xứ xuất sanh, tùy xứ diệt tận’.  Kinh Nhân Vương có nói cho chúng ta biết một khảy móng tay có 60 sát na, một sát na có 900 lần sanh diệt, cái sanh này tức là ‘hiện’, diệt tức là ‘quay về’.   Hiện tượng chúng ta thấy ngày hôm nay là hiện tượng gì?  Tướng tương tục?  Cho nên kinh Kim Cang có nói: ‘Tất cả các pháp hữu vi, như mộng ảo và bóng của bọt nước, như sương cũng như điện, phải nên quán sát như vậy’.  Tất cả hiện tượng trong vũ trụ này không phải chân thật, ‘phàm những gì có tướng đều là hư vọng’.  Nó bùng nổ, nổ quá nhanh, lập tức liền tiêu diệt mất.  Cái thứ nhì lại bùng nổ tiếp tục.  Ðiểm khởi đầu đó nhiều vô số, không biết là nhiều đến mức nào.

   Ðiểm khởi đầu này là gì?  Các nhà khoa học trả lời không được, đức Phật cũng không nói đến.  Tuy là đức Phật không có nói, không có nói đến điểm bắt đầu của vũ trụ nhưng chúng ta biết được.  Ðiểm đó là gì?  Ðó chính là hạt giống trong A lại gia thức.  Ðức Phật nói hạt giống trong A lại gia thức không có hình tướng; nếu  nó có hình tướng thì tận hư không khắp pháp giới cũng chứa không hết.  Hiện nay họ suy đoán về điểm khởi đầu rất nhỏ này, vì quá nhỏ cho nên cũng có thể xem như là không.  Bạn xem có thể xếp một triệu ức ức ức cái điểm bắt đầu này dọc theo đường kính của mặt cắt ngang của sợi tóc, cho dù dụng cụ khoa học tối tân nhất hiện nay cũng không thể nào quan sát được.  Tại sao vậy?  Nếu bạn đem phóng đại cái điểm khởi đầu này gấp một triệu ức ức ức lần thì cũng vẫn chưa thấy được.  Phải phóng đại thêm một lần nữa thì bạn mới có thể xem cái điểm khởi đầu này và [khi đó] thấy nó cũng chỉ giống như một chấm nhỏ bằng sợi tóc mà thôi.  Ðúng là không thể tưởng tượng nổi!  Ðây là cảnh giới không thể nghĩ bàn.

   Ðây là chân tướng của vũ trụ mà đức Phật nói trong kinh; hiện nay khoa học gia dùng toán học để suy luận ra, nhưng vẫn không có biện pháp để nhìn xem được.  Tại vì không có cách nào để đem một sợi tóc phóng đại lên gấp đôi triệu ức ức ức lần.  [Cho dù có thể làm được thì] bạn cũng chỉ có thể nhìn thấy được một chấm nhỏ xíu, chỉ giống như một chấm, lớn bằng chiều ngang của một sợi tóc.  Chúng ta biết tiến sĩ Giang Bổn Thắng dùng kính hiển vi chỉ phóng đại lên 250 lần để quan sát sự kết tinh của nước.   Nếu bạn muốn quan sát vi trần (trong kinh điển gọi là vi trần, khoa học gia gọi là điểm khởi đầu của vũ trụ) thì phải dùng kính hiển vi có độ phóng đại bao lớn?   Bình phương của một triệu ức ức ức lần thì bạn mới có thể thấy được.  Hiện nay thế giới của chúng ta chưa có kỹ thuật cao đến mức này.  Cho nên đây là thật tướng của chư pháp.

   Ðẳng Giác Bồ Tát rất là tự tại, có khả năng để đi vào điểm khởi đầu này.  Nói cho chúng ta biết rằng không có lớn nhỏ, đều là do tự tánh biến hiện ra; không có lớn nhỏ, điểm khởi đầu này không nhỏ, vũ trụ không lớn; không có xa gần, không có trước sau.  Không có xa gần nghĩa là không có khoảng cách; không có trước sau nghĩa là không có quá khứ, hiện tại, và vị lai.  Ngày nay chúng ta nói đến không gian, thời gian, khi đó [khi vào cảnh giới này] thì đều bằng không (những quan niệm này không tồn tại nữa).  Ðây là thật tướng!  [Mục đích] chúng ta học Phật không gì khác hơn là để hiểu rõ cái chân tướng này.  Chúng ta phải sanh hoạt trong cái chân tướng này, đó là cảnh giới của Phật.

   Cảnh giới này tức là Cực Lạc thế giới, là Hoa Tạng thế giới mà kinh điển Ðại thừa nói đến.  Chúng ta nếu muốn tự mình tu hành để chứng được cảnh giới này thì quá khó!  Quá khó!  Tại sao vậy?  Bạn phải đem tập khí phiền não của bạn đoạn dứt sạch hết; đoạn sạch hết kiến tư phiền não, trần sa phiền não, vô minh phiền não, không phải là một chuyện dễ!  Vì thế cho nên đức Phật A Di Ðà, vị Phật hiện nay đang ở tại thế giới Cực Lạc, ngài vô cùng từ bi, giúp đỡ cho chúng ta rất nhiều.  Chúng ta không phải đoạn phiền não, chúng ta chỉ cần niệm danh hiệu của đức Phật, danh hiệu này cũng giống như làn sóng điện từ vậy, chúng ta có thể dùng phương pháp trì danh này để ‘liên lạc với Phật’.  Ðến lúc chúng ta mạng chung có đầy đủ Tín Nguyện Trì danh; quý vị phải biết Tín Nguyện là ‘phát Bồ Ðề tâm’ nói trong kinh Vô Lượng Thọ (Cách nói rằng Tín Nguyện là Bồ Ðề tâm không phải của tôi mà là cách nói của Ngẫu Ích đại sư trong ‘Yếu Giải’).  Nhất hướng chuyên niệm nghĩa là trì danh.  Chúng ta thường dùng cách này để liên lạc [với Phật], khi đến giờ ngài sẽ giúp đỡ chúng ta, tiếp dẫn chúng ta về Cực Lạc thế giới.

   Ðến Cực Lạc thế giới để làm gì?  Ðến đó là để tu hành.  Cực Lạc thế giới rất tốt!  Tốt ở chỗ nào?  Ðây là điều các vị đại đức và tổ sư ngày xưa thường nói đến, Ðiểm lợi ích thứ nhất của việc vãng sanh về Cực Lạc thế giới (ngày xưa các ngài không gọi là điều lợi ích mà gọi là đệ nhất ‘đức’, chữ đức trong chữ đạo đức.  Ngày nay chúng ta gọi là ‘sự lợi ích’, còn nói đệ nhất đức thì không ai hiểu hết, phải gọi là sự lợi ích) là gì?  Ðó là ‘vô lượng thọ’!  Bạn có vô lượng thọ mạng.   Nếu bạn có vô lượng thọ mạng thì trong một đời này đương nhiên sẽ thành công, bạn sẽ chứng được cảnh giới của Phật, đây là sự lợi ích thứ nhất.

   Thọ mạng của chúng ta trong thế giới này quá ngắn, học cái gì cũng không thành.  Thật tình mà nói, chỉ học một bộ kinh cũng học không xong.  Quý vị thử nghĩ xem có thể học bộ kinh Hoa Nghiêm trong đời này không?  Hiện nay chúng ta giảng từ đầu đến đuôi, không phải là giảng kỹ chỉ là giảng sơ lược thôi.  Chúng tôi dự tính giảng một lần như vậy phải hết một vạn giờ!  Chúng ta hiện nay giảng đến quyển 12, quyển 12 cũng chưa hết thì đã dùng trên hai ngàn giờ, bộ kinh này tổng cộng là 99 quyển.  Cho nên cả đời chỉ học một bộ kinh thôi thì cũng là rất khó khăn, thọ mạng không đủ, thời gian không đủ.  Ðức Phật A Di Ðà giúp cho chúng ta một chuyện rất lớn, giúp cho chúng ta đến Cực Lạc thế giới, đổi một thân thể khác.

   Trước hết chúng ta phải hiểu rõ cái ‘tánh’ này, Phật tánh, Pháp tánh là không sanh không diệt.  Chúng ta phải hiểu rõ đạo lý này.  Tánh không sanh không diệt; nếu ‘tánh’ mê rồi thì biến thành ‘thức’.   Chúng ta thường kêu bằng linh hồn.  Linh hồn là gì?  Ðó là tự tánh mê rồi thì biến thành ra hình trạng này, biến ra linh hồn; linh hồn đi đầu thai trong lục đạo.  Không kể là đầu thai bằng phương cách nào thì nó cũng không sanh không diệt.  Ðến khi nào giác ngộ rồi thì thành Bồ Tát, thành Phật.  Giác ngộ thì được đại tự tại, không giác ngộ thì bị nghiệp lực chuyển.  Thí dụ như lúc còn sống [chúng sanh] tạo thiện nghiệp, tâm thiện, niệm thiện, hành động thiện, hoàn cảnh sanh sống của họ là cõi người hay là cõi trời (cõi trời có 28 tầng).  Nếu như tâm của họ không thiện, tư tưởng không thiện, hành vi không thiện, tương lai họ sẽ sanh vào cõi ngạ quỷ, súc sanh, hoặc là địa ngục.

   Cho nên thần thức, chúng ta gọi là linh hồn, đi đầu thai chứ không bị mất đi; nó sẽ chuyển biến chứ không tiêu diệt.  Nếu nó giác ngộ thì sẽ chuyển thành Phật tánh, nếu mê thì chuyển thành thần thức;  Nó sẽ chuyển biến tuỳ theo mê hay ngộ và vĩnh viễn không tiêu diệt.  Cho nên nếu bạn hiểu thật rõ cái chân tướng sự thật này, bạn sẽ không sợ chết nữa.  Tại sao vậy?  Vốn là không có sanh tử.  Sanh tử là cái gì?  Chỉ là thay đổi thân thể, thay đổi hoàn cảnh sinh sống thôi.  Cũng giống như chúng ta di dân, hiện nay nói ‘di dân’ mọi người đều dễ hiểu.  Chúng ta từ Trung quốc di dân đến Mỹ quốc, đây là thay đổi thân thể và thay đổi thân phận; chúng ta không dùng quốc tịch Trung quốc nữa mà đổi thành quốc tịch Mỹ.  Cũng như bạn thay đổi một cái thân thể và thay đổi hoàn cảnh sinh hoạt mà thôi.  Gần đây chúng ta lại từ Mỹ di dân đến Úc châu, và lại biến thành công dân Úc, lại đổi thân phận nữa.  Người thì không chết, chỉ thay đổi thân phận ba lần, thay đổi hoàn cảnh sinh sống ba lần.  Sự việc là như thế đó, cho nên bạn phải hiểu như vậy.

   Hiện nay chúng ta ở trong thế gian này vẫn thường liên lạc với bà con và bạn đồng tu ở Trung quốc, Mỹ quốc.  Nếu bạn sanh lên cõi trời hoặc là sanh lên cõi Cực Lạc, đạo lý cũng giống như vậy, bạn cũng sẽ giữ liên lạc với những bà con bạn bè ở trái đất này; bạn sẽ thường thường giúp đỡ và thăm viếng họ.  Nhưng cảnh giới không giống nhau, không gian duy thứ không đồng (duy có nghĩa là chiều, là phương vị).  Họ đến đây để thăm viếng chúng ta, họ thấy rất rõ ràng, nhưng chúng ta không thấy họ, đây là vì không gian duy thứ không giống nhau.  Tuy là chúng ta không thấy họ nhưng chúng ta thường thường kỷ niệm họ.  Thí dụ như lúc chúng ta tụng kinh lạy Phật đem công đức hồi hướng [cho họ], đó là kỷ niệm họ.  Họ cũng thường lại thăm viếng chúng ta, âm thầm giúp đỡ và vẫn duy trì liên lạc với chúng ta.

   Khi chúng ta tu hành có đầy đủ công phu và trình độ, đủ trình độ nghĩa là sao?  Nghĩa là đủ định công (khả năng định tâm).  Có đủ định công thì có thể giảm bớt vọng tưởng, phân biệt, và chấp trước của chúng ta; giảm đến một mức nào đó thì cái cảm ứng này sẽ trở nên hiện thực (rất rõ ràng).  Họ đến thăm chúng ta hoặc là chúng ta đi thăm họ; cho nên đây là cảnh giới trong [trạng thái] định, không gian và thời gian đều không còn tồn tại nữa, là trong khi nhập định không tồn tại.  Cho nên trong định có thể qua lại, liên lạc, có thể đi về quá khứ và có thể đi đến tương lai.  Hiện nay nhà khoa học biết được rằng không gian thực sự có nhiều duy thứ tồn tại, nhưng không biết dùng phương pháp gì để đột phá nó (vượt qua ranh giới giữa những duy thứ này).

(còn tiếp)

Tin tức liên quan

Cảnh giới của người tu
21/04/2015
Tám căn cứ lười biếng của người tu
26/03/2015
Tự giải thoát cho mình
24/03/2015
Vững tin vào điều thiện
18/03/2015
Trở về cố hương
06/10/2011