Bài viết

Bên hàng dậu thưa

Cập nhật: 16/10/2012
...Một sớm mai thức dậy, bước ra ngoài sân, thi sĩ chợt thấy đóa hoa thược dược nở bên hàng dậu, lòng tác giả se thắt lại trước vẻ đẹp tinh khôi của hoa: “Lặng nhìn em kinh ngạc”. Em đã về thực rồi đấy ư? Hoa cũng là em mà em cũng là hoa, tuy hai mà một. Hoa đang hàm tiếu hay em đang hàm tiếu: “mỉm cười nụ nhiệm mầu”. Thực sự bất khả phân, câu thơ đã thoát ra ngoài sự so đo tính toán nhị nguyên thường tình.
 

Bên hàng dậu thưa

 
Một ngày đầu thu giữa cao nguyên lạnh gió, lòng tôi chợt ấm lại khi vô tình đọc được bài thơ “Hoa Thược Dược” của thi sĩ Quách Thoại, một tác giả có tên tuổi trong giới văn nghệ sĩ Sài Gòn trước năm 1975, nhưng tiếc rằng mệnh bạc, qua đời khi sự nghiệp văn chương đang được nhiều người mến mộ. Nay kẻ hậu sinh tôi đây mạo muội chép lại bài thơ ấy để chia sẻ cùng bạn đọc và để tỏ lòng tri ân thi sĩ họ Quách đã để lại cho đời một áng thơ tuyệt đẹp:
 
“Em đứng bên hàng dậu
Mỉm cười nụ nhiệm mầu
Lặng nhìn em kinh ngạc
Vừa thoáng nghe em hát
Lời ca em thiên thâu
Ta sụp lạy cúi đầu”

Nhiều người cho rằng ngũ ngôn là thể thơ dễ làm nhưng khó mà hay được. “Hoa Thược Dược” phải chăng đã bác bỏ điều đó. Với ngôn từ nhẹ nhàng, giàu tính nhạc và biểu cảm, bài thơ đi vào lòng người một cách tự nhiên cho dù mới tiếp xúc lần đầu.

Một sớm mai thức dậy, bước ra ngoài sân, thi sĩ chợt thấy đóa hoa thược dược nở bên hàng dậu, lòng tác giả se thắt lại trước vẻ đẹp tinh khôi của hoa: “Lặng nhìn em kinh ngạc”. Em đã về thực rồi đấy ư? Hoa cũng là em mà em cũng là hoa, tuy hai mà một. Hoa đang hàm tiếu hay em đang hàm tiếu: “mỉm cười nụ nhiệm mầu”. Thực sự bất khả phân, câu thơ đã thoát ra ngoài sự so đo tính toán nhị nguyên thường tình.

Hoa đang hát hay em đang hát “vừa thoáng nghe em hát. Lời ca em thiên thâu”. Ngay giây phút thiêng liêng này đây, cả đất trời như đang lắng đọng lại để cùng em, cùng hoa trẩy khúc nhạc thanh bình không có hồi kết.

Ngài Quan Thế Âm có hạnh lắng nghe, nếu chúng ta lắng nghe trong chánh niệm tôi nghĩ rằng mỗi chúng ta ai cũng nghe được hoa hát như thi nhân đã từng nghe.

Kết thúc bài thơ là một hình ảnh rất đẹp, rất Đông phương: “Ta sụp lạy cúi đầu”. Ngày xưa Cao Bá Quát lạy hoa mai, ngày nay thi sĩ Quách Thoại lạy hoa Thược Dược, âu đó cũng là lẽ thường tình. Con người khiêm hạ trước cái đẹp thì tâm mình cũng đẹp như hoa.

Cao Nguyên Lâm Đồng, 15/09/2012

Như Đán - Ngô Văn Tuyết

Tin tức liên quan

Giới thiệu ấn phẩm đặc biệt “Hương Pháp – Tập 16”
30/12/2019
Giới thiệu ấn phẩm mới: Tập thơ "Bùn"
08/05/2019
Lời tâm sự
15/11/2018
Phỏng vấn TT. Thích Chân Tính về việc xây chùa Hoằng Pháp tại Hoa Kỳ
11/11/2018
Bàn tay người quét rác
08/11/2018